Chào mừng các bạn đến vời blog Quang Thái
http://d4.violet.vn/uploads/blogs/730254/f9977_1.gifhttp://d4.violet.vn/uploads/blogs/730254/f9977_1.gifhttp://d4.violet.vn/uploads/blogs/730254/f9977_1.gif

LỜI MUỐN NÓI

Trang blog này mình lập cuối năm 2009 để chuyển các bài viết bên blog yahoo do bị đóng cửa vào 2010 ….............. Do Mình chuyển thủ công Copy và dán kể cả hình ảnh ..có ngày chuyển hàng chục bài ..và cũng copy một số bình luận ............... Nhưng sau này thì hình ảnh không giữ được thật buồn .. rồi sau đó tôi Chỉnh sửa lại tất cả các bài xoá hình ảnh không hiện và lấy lại ngày tháng ........ Mãi đến năm 2018 bắt đầu mới đăng bài và giao lưu bè bạn gần xa Xin Cáo Lõi ..... . LƯU Ý : Khi mở blog này trên Máy Tính – La tốp hay điện thoại ..thì Giao diện của trang Blog phải đồng nhất một màu xanh đậm ..NẾU KHÔNG THÌ CÁC BẠN HAY TUA XUỐNG CUỐI CÙNG CỦA TRANG BLOG VÀ BẤM VÀI DÒNG : “ “ Mở theo Giao điẹn Web “ .

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

EM ƠI ĐỪNG CHẾT

 

EM ƠI ĐỪNG CHẾT

( Tăng Trần thị Kim Liên- Sơn Tây

Khoan đã em ơi chớ vội vàng
Buồn gì mà chối cảnh trần gian
Xung quanh tất cả đang cần đấy
Chầm chậm rồi đi chửa muộn màng

Dẫu biết lòng người khó bước qua
Lúc đang còn trẻ hoặc khi già
Có ai thoát khỏi vòng còn mất
Để lại trên đời nỗi xót xa

Tưởng tượng ngày mai em bỏ đi
Chồng con ủ rũ khóc li bì
Họ hàng thân thích đău thương tiếc
Thêm cả trời buồn tím biệt ly

Hôm ấy hình như mưa gió bay
Bốn bề im lặng phủ "Sơn Tây"
Chỉ nghe tiếng khóc xa muôn dặm
Ai oán sụt sùi khắp đó đây

Họ đặt em vào cỗ áo quan
Gọi hồn...chín vía rợn không gian
Hồn mai lặng lẽ nằm im lặng
Một mình gối chiếc chẳng chăn màn

Quyến thuộc ngậm ngùi khoác áo thô
Trên đầu quấn vội chiếc khăn thô
Mọi người đến viếng tràn dău sót
Sắp sửa đưa em xuống nấm mồ

Trong nhà tang lễ thật nghiêm trang
Khói hương nghi ngút đỏ nhang đèn
Một dòng chữ nổi ngay ở giữa
"Vô cùng thương tiếc Họ...Tên...em"

Linh vị đầu tiên chữ cố "người"
Viết trên tờ giấy thắm hồng tươi
Lùa hương khói quyện vờn hoa trái
Di ảnh vô tư mỉn miệng cười

Kèn trống nỉ non chán nản buồn
Vòng hoa rũ rượi lá tàn buông
Tràng phan gió lộng dường rung cảm
Lá triệu phất phơ cũng lệ tuô
 

Những tiếng chao ôi than thở đầy
Cúi đầu tay chắp vái hồn đây
Biết bao đôi mắt tuôn trào lệ
Chẳng có buồn đâu hơn cảnh này

Một sáng trời hờn mây nước chan
Đoàn người nối tiếp bước hai hàng
Theo sau xe chở quan tài ấy
Đưa tiễn em về phía nghĩa trang
 

Họ đặt em vào lòng huyệt sâu
Mọi người rải đất đắp u sầu
Tây phương cực lạc em yên nghỉ
Vậy là từ giã cuộc bể dâu

Mấy đứa con côi nấc nghẹn lời
Từ đây bặt tiếng mẹ hiền ơi !
Chồng em chắc hẳn buồn chán lắm
Bởi thiếu bóng em trên cõi đời

Chắu nội mới sinh chẳng biết bà
Té ra bà đã hóa thành ma
Chập chững tập đi bà đâu dắt
Bập bẹ ai đâu để " Pà Pà "

Từ đây đâu còn tiếng gọi anh !
Bao nhiêu huyết lệ bấy nhiêu tình
Về già bóng xế đời hưu quạnh
Lủi thủi áo cơm có một mình

Là thế từ nay vĩnh biệt rồi 
Âm dương hai ngả đã chia phôi
Cõi trần Phu tế sầu thiên cổ

Nhớ vợ đành ru giấc mộng thôi

Nhung nhớ vài năm cũng nguôi dần
Chén sầu ly biệt cạn tình ân
Còn chăng kỷ niệm xen hòai ức
Vương vấn nhang đèn nghĩa thế nhân
 

Ở mãi phương xa có một người
Chỉ là kết nghĩa với em thôi
Nhưng khi nghe được dòng hung tín
Đã viết bài thơ tế giữa trời

Đău sót lòng anh tê tái lòng
Tặng em câu đối vái hư không
"Cao sơn Lãnh nguyệt nhân hà tại
Khoát hải thê phong thống tận cùng"

Chung thất anh ra viếng mộ phần
Hương lòng điếu nguyện Nghĩa thương thân

"Xe mây bóng hạc về Tây tịch
Lưu thủy đào nguyên cách cõi trần"
 

Nói vậy chứ em vẫn sống còn
Chắc đời trường thọ sánh bằng non

Tám mươi năm lẻ và hơn thế
Hạnh phúc bên chồng với chắu con

Cao sơn : Núi cao

Lãnh nguyệt : Trăng lạnh
Nhân hà tại : Người ở đâu
Khoát hải : Biển rộng
Thê phong : Gió rét
Thống tận cùng : Rất  Đău khổ 

 

 

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009

TÌNH Ư ? SAO NAN GIẢI





TÌNH SAO NAN GIẢI
 
Vẫn biết thế ! yêu là bài toán khó
Nào mấy ai lý giải được cho ra
Khi đã yêu đâu nghĩ chuyện gần xa
Vì thương nhớ nghĩa là không con số
 
Đang vui vẻ bỗng dưng mang sầu khổ
Lòng bồn chồn chẳng biết cớ vì sao
Không bệnh tình mà cảm thấy như đau
luôn hồi hộp dập dồn nơi vùng ngực
 
Cao xanh hỡi ! Yêu là hư hay thực
Xinh như hoa vần điệu đẹp hơn thơ
Góp viễn vọng về lại để mộng mơ
Một cảm giác tuyệt vời rung trí nhớ
 
Yêu là thế, cộng trừ nhân quá khó
Trong thế gian biết có chỗ nào đây
Tìm cho ra  người thợ hoặc ông thầy
Nhờ giải mã chứng minh con toán khó
 
Tình rộng lớn mà lòng thì quá nhỏ
Trí tầm thường thì biết giải làm sao
Đi tìm hoài mà chẳng ngại nỗi tổn hao
Lời huyền bí còn cao hơn châu bắu
 
Ai hiểu được xin giùm lời mách bảo
Khi yêu rồi vương vấn phải làm sao
Để vơi đi nhung nhớ lẫn thương đau
Mà gối chiếc đêm dài luôn lẻ số
 
Họa bài
"BÀI TOÁN KHÓ"
(đăng để tham khảo sau đây)

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

KHÁT KHAO




KHÁT KHAO
Giờ này bên nớ ngủ chưa?
Hay là thao thức canh khuya nhớ người...
La ngà nước mãi chảy xuôi
Thuyền loan thì vẫn xa nơi bến tình
Xin đừng lỡ nhịp lặng thinh
Để ta cùng xuống song hành êm trôi
Sẻ san bớt chút đơn côi
Chung thuyền chung bến nhẹ vơi nỗi buồn
Ta về vui với xóm thôn
Chung tay gỡ mối tơ vương căng chùng
Ngại chi mỏi gối chân chồn
Gộp chung hai nửa tâm hồn tương tư
Cô đơn ! lời cuối tạ từ ...
Khát khao...ước vọng ... mong chờ đâu xa

Quang Thái 

HỌA BÀI "QUÁN MƯA"và sau đây là bài quán mưa

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

THỨ LỖI CHO ANH





THỨ LỖI CHO ANH
Chiều thả bộ lang thang trên đường phố
Lòng bồn chồn lại chợt nhớ đến em
Kỷ niệm xưa lại dồn nén con tim
Dáng người cũ vẫn bước trên bờ cát
Bản tình ca mà em thường vẫn hát
Nay còn đâu mà nó đã lùi xa
Em yêu ơi ! vậy là đã lỡ đà
Chẳng thể quên đâu mà anh luôn nhớ
Hai trái tim không còn chung nhịp thở
Chỉ còn là kỷ niệm của xa xưa
Cây hồng kia đã bị lỡ một mùa
Thứ lỗi cho anh-xin em tất cả
HỌA BÀI
"DẤU CHÂN BUỒN TRÊN CÁT"
(Dưới đây)

Lời muốn nói : sau khi họa xong tôi đã gửi bằng bưu điện đến
địa chỉ đã cho . và chỉ vài ngày sau tôi cũng nhận được điên của
cô ấy .. vâng tôi lại nhận được 1 lời cám ơn ...tốt đẹp...............
Tôi cũng chỉ cần có vậy... sau khi thấy không gây phiền phức cho
em .. tôi lại họa tiếp 1 bài khác và giử cho em ..
(Sau đây là bài DẤU CHÂN BUỒN TRÊN CÁT của em)


Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

ƯỚC MƠ




ƯỚC MƠ

Đông về giá buốt hàng đêm
Mà chưa ủ được cho em ấm nồng
Cách nhau giữa khoảng thu không
Gió hưu hưu thổi đèn chông gợi buồn

Đêm dài từng hạt mưa buông
Gió đưa nước tạt nhỏ luồn qua song
Nao nao bao nỗi hoài mong
Làm sao kết được một vòng tơ vương

Biết ai mà gởi nhớ thương
Nỗi lòng lữ khách tha phương võ vàng
Nhìn ra khắp nẻo không gian
Cô liêu chiếc bóng ngỡ ngàng trước sau

Bên đèn thức trắng canh thâu
Thinh không lặng lẽ thêm rầu lòng ai!
Ước gì có một ngày mai
Xua đi tê tái tròn hai mặn nồng

Quang Thái 

HỌA BÀI ĐÊM ĐÔNG
Dưới đây 

ĐÊM ĐÔNG

Đìu hưu giấc ngủ trong đêm
Tay anh âu yếm ru thêm giấc nồng
Trở mình tỉnh dậy ! ồ không
Quờ tay chạm phải mênh mông nỗi buồn

Ngoài trời lơ lửng trăng buông
Hờn cơn gió lạnh khẽ luồn qua song
Bồi hồi bao nỗi nhớ mong
Em mang buồn để trong lòng vấn vương

Bến tình mải miết buồn thương
Thuyền tình rẽ sóng sông tương trăng vàng
Nào ai lứu được thời gian
Mối tình thêm đượm ngập tràn mai sau

Lòng buồn thức suốt canh thâu
Bóng ai đụng xuống nỗi sầu riêng ai
Mặn nồng sực tỉnh giấc mai
Đêm đông lẻ bóng tàn phai giấc nồng
 

LÊ THỊ MAI THANH
Số...Khu phố 3 TT Đình văn
Lâm hà - Lâm đồng




Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

HỎI LÒNG

ap_20100609061008495_500_03

Mưa gió sầu đông rất lạnh lùng
Giường loan rộng rãi chẳng ai chung
Bao đêm trống trải nằm thao thức
L... hả : sao em chẳng lấy chồng


Em có bao giờ nghĩ đến không?
Cuộc đời còn lại tựa mùa đông
Chiếu chăn ủ ấm ngoài da thịt
Có thấm vào nơi tận cõi lòng


Những lúc mưa rơi đứng một mình
Nhìn quanh nhà cửa trống vắng tanh
Ưu tư tràn ngập như dòng lũ
Biết ngỏ cùng ai những sự tình


Đã có khi nào em thở than
Gió thu hưu hắt lạnh chăn màn
Đưa tay kéo áo che làn gió
Gió vướng tóc vương rối ngỡ ngàng


Rồi có khi nào em nhớ thương
Cô liêu hoang lạnh xuống đêm trường
Bổng nhiên khách lạ từ đâu đến
Đem lại cho em mớ vẩn vương


Hay có lúc nào lòng gợn đau
Bao nhiêu nước mắt rử
a u sầu
Cạn dòng dư lệ hồn tê tái
Mong có một người an ủi nhau


Khép kín hồ thu cố kéo dài
Nhưng lòng chưa dứt nợ trần ai
Bổng nhiên có kẻ mang lưu luyến
Chẳng lẽ chăn đơn quạnh quẽ hoài

Lời Muốn nói : tôi có người bạn cùng thời quân ngũ hiện cuới vợ và định cư ở ngã ba xã Long trung-Cai lậy-Tiền giang...có 1 cô em gái mà tôi biết ...cô ta theo học trường Sư phạm tại TP-HCM...Ra trường được phân về Tây nguyên công tác..Gắn bó với núi rừng 1 thời gian dài...Vậy là lỡ 1 đời con gái...Hiện cô đã được về quê hương (Quỳnh lưu-Nghệ an)và làm hiệu trưởng 1 trường ... và vẫn thế ...thi thoảng tôi cũng gặp cô... nên tôi viết tặng cô bài thơ này...cô vẫn cười...và bảo...chắc là số phận anh à ...Ôi ! thật buồn...

BÀI ĐĂNG BÊN 360PLUS NGÀY 13-11-2009

(Chuyển một số ít comment qua đây)

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

MƯA TẬN NƠI EM...




Mưa ở tận nơi em xa tít tắp
Mà nơi anh nước tạt hắt vào tim

Em buồn ư ? lòng dạ chẳng thể yên

Mưa chưa đủ ! em còn thêm nước mắt

Mặc dầu biết em không cần tiếp sức
Chẳng hiểu sao anh cứ mãi nghĩ suy

Đêm trống vắng cõi lòng cứ vân vi

Nơi xa ấy có một người buồn lắm

Tình là thế ! em ơi đừng lo lắng
Tư lự nhiều chẳng giúp ích gì đâu

Đừng rải thêm những trận nữa mưa ngâu

Tệ hơn cả tình Ngưu lang - chúc nữ

Sáo đã sang sông làm sao mà cố giữ
Tuột khỏi tay rồi lần nữa làm chi

Chẳng lẽ trên đời không còn lối em đi

Vui lên nhé để rồi còn đi tiếp


BÀI ĐĂNG BÊN 360PLUS 12-11-2009
(cóp một số coment sang)

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

NỬA




Mỗi bên một nửa mảnh tình
Nửa vầng trăng khuyết nửa mình đơn côi
Nửa đời gối chiếc lẻ loi
Nửa căn phòng lạnh để rồi nhớ thương
Nửa đêm thức trắng canh trường
Nửa ngày ngồi ngắm tóc sương mơ màng
Sầu riêng nửa mối lỡ làng
Nửa đầu tóc điểm thu sang buồn lòng
Sa chân nửa bước giữa dòng
Nửa bờ môi nhạt,nửa vòng tay thưa
Nửa trời trong nắng ngoài mưa
tương tư lệ nửa làm mờ đôi my
Nửa tháng chẳng thấy tin gì
Có đêm nửa tỉnh ,nửa mê vơi đầy
Nửa kia có biết nửa này
Cả hai khúc nửa rồi đây thế nào

Lời muốn nói : Trong số những bạn bè mà tôi biết có những người lỡ làng duyên phận họ là những người cô đơn,họ cũng muốn đi tìm một nửa của mình...Vâng tôi viết về họ đó

Photobucket

BÀI ĐĂNG BÊN 360PUS 12-11-2009
(Chỉ cóp sang một số lời bình)

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

NGẮM DUNG NHAN






Anh muốn nhìn em lúc sớm mai
Đang khi trang điểm mảnh hình hài
Hay trong phòng vắng ngồi xe tóc
Gió lọt qua tường lùa bả vai
 
Anh thích nhìn em đứng một mình
Dưới giàn hoa giấy bóng lung linh
Toàn thân em khoác vòng tơ lụa
Cợt ánh hằng nga xuống tỏ tình
 
Rất thích em ngồi kể chuyện vui
Để nhìn ánh mắt với làn môi
Mà trời ban tặng cho nhân thế
Vóc dáng mỹ nhân đẹp tuyệt vời
 
Hãy tránh xa ra đừng lại đây
Da em như cả biển dầu đầy
Lòng anh hừng hực như Mồi lửa
Xích lại gần nhau sẽ cháy ngay
 
Cảm giác bùng lên ngọn ái ân
Men tình say tỉnh dậy muôn phần
Mùi hương da thịt làm ngây ngất
Anh sợ nỗi lòng bảo khó vâng
 
Đừng đến gần anh hãy nhớ nha !
Đừng cho đụng chạm đến làn da
Mùi thơn quyến rũ truyền qua mắu
Rất ngại lòng anh nẩy ý tà
 
Anh muốn hồn em mãi ghé vào
Trong từng giấc ngủ có chiêm bao
Để anh được ngắm từng chi tiết
Mới viết lời thơ ý ngọt ngào
 
 
1e9c4c9619128a3df5e8433.gif image by khoathai

đăng bên 360plus nhà 5-11-2009