![]() |
HỎI LÒNG
Mưa gió sầu đông rất lạnh lùng
Giường loan rộng rãi chẳng ai chung
Bao đêm trống trải nằm thao thức
L... hả : sao em chẳng lấy chồng
.
TIẾNG THU
{Viết tặng cô bạn thơ }
200 NGÀY HÚY KỴ CỤ TỔ CỦA TÔI
( Bài đã Đăng trên Facebook của tôi tháng 8-2017 )
Nhân lễ kỷ niệm 200 năm (1817-2017) ngày húy kỵ đức Quận
công Nguyễn Văn Thành.(Tôi là đời thứ7)-Được tổ chúc tại Huế - Tham gia ngày lễ
có các đại biểu của Hội khoa học lịch sử Huế, hậu duệ của đức ngài từ các tỉnh
Hà Nội, Nam Định, Thái Bình, Hải Phòng, Quảng Ninh, Hưng Yên, Thừa Thiên Huế,
Bình Định, Gia Lai, Đồng Nai, Tiền giang, Long An, Thành phố Hồ Chí Minh...
Sau 2 ngày làm việc :
- Đi viếng lăng mộ Người tại Dã Lê Thượng, xã Thủy Dương, thị
xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế.
- Viếng Lăng mộ của cụ Bà thân sinh ra người an táng tại đồi
Châu Ê - Kim Sơn, xã Thủy Bằng, thị xã Hương Thủy tỉnh Thừa Thiên Huế
TỐ HỮU NHÀ CÁCH MẠNG MỘT TẤM LÒNG THƠ
NƯỚC NON NGÀN DẶM
( Thực ra Tố Hữu một thời là người chủ trì trong vụ nhân văn giai phẩm .nên khg
ai thích ông đâu .. Mình thì cũng vậy... và bây bây ít ai nhắc đến ông
nữa ..Nhưng Thơ thì vãn hay ..các bạn thưởng thức )
Nửa đời, tóc ngả màu sương
Nhớ quê, anh lại tìm đường thăm quê
Đường vào, như tỉnh như mê
Đường ra phía trước, đường về tuổi xuân
Đã đi muôn dặm xa gần
Nay về Nam cũng bước chân bồi hồi!
*
Sông Bến Hải bên bồi bên lở
Cầu Hiền Lương bên nhớ bên thương
Cách ngăn mười tám năm trường
Khi mô mới được nối đường vô ra?
Bây giờ cầu lại bắc qua
Ván thơm gỗ mới cho ta gặp mình...
Anh về Quảng Trị... Gio Linh
Trèo lên dốc Miếu, lặng nhìn Quán Ngang
Bời bời cỏ lút đồng hoang
Chim kêu cành cụt, chang chang nắng cồn
Tả tơi mấy ấp khu khu dồn
Mái tôn, rào kẽm, tháp đồn chơ vơ!
Thương em chín đợi mười chờ
Con thuyền nay đã đỏ cờ sang sông
Em vui em mặc áo hồng
Máy reo máy đẩy, mênh mông biển trời
Thuyền về Cửa Việt ra khơi
Thuyền lên Ái Tử, thuyền bơi Đông Hà...
Anh còn lặn lội đường xa
Sông Hương đành nhớ, chưa qua sông Bồ
Phù lai ba bến con đò
Thanh Lương quê ngoại, câu hò còn chăng?
Êm dòng Thạch Hãn đêm trăng
Những lo ngược gió Tam Giang nặng chèo!
*

Tên thật
là : Lê
thị Tú Anh
Nghiệp vụ :
Đại Học Tài chính
Nơi công tác : Nguyên Phó Vụ Trưởng
Vụ Tài vụ
Tổng cục Đường sắt
Chỗ ở hiên nay : Đại Mỗ - Từ Liêm – Hà Nội
Tham gia SH : Câu Lạc bộ Hoa Đại
Thụ -
Phường Ô chợ Dừa - Đống Đa - Hà Nội
GẶP EM
(Hôm nay soạn lại tập nháp
thơ cũ lại thấy một bài
Một kỷ niệm đẹp vè Mùa hè năm xưa- đưa lên làm kỷ niệm
Và chia sẻ với bạn bè cho vui)
...
Xa nhau từ độ ra trường
Mỗi người một hướng,một phương vào đời
Gặp em tay bắt, miệng cười
Mà như lạ lẫm...dẫu người ngày xưa...
..
Tất dài , váy áo lửng lơ
Tóc buông nhuộm thuốc bây giờ mượt hơn
Đâu rồi vóc dáng thanh thon
Lên bà mọi vẻ đã tròn trịa hơn
...
Vẫn quen là ánh mắt vờn
Nhìn nhau thương thế, lạc hồn vào xưa
Tình như bong bóng xanh mơ
Thoảng mùi son phấn bất ngờ bóng rơi
...
Xin lòng đừng có bồi hồi
Mỗi người mỗi phận yên rồi mà em
Gặp em như lạ, như quen
Như hai cát tuyến vừa liền lại xa
...
Đất tròn ta lại gặp ta
Bây giờ em đã lên "bà" còn tôi ...
Giá đừng gặp gỡ chi người
Giữ nguyên ký ức một thời có nhau
![]() |
| Thị xã La Gi (st trên mạng) |
QUÁN MƯA
Bây giờ bên đó mưa chưa ?
Em nghe lạnh buốt,ngày thưa chân người
Nhịp sông con nước vẫn xuôi
Nhịp đời em vẫn đơn côi vô tình
Quán mưa khúc nhạc bặt thinh
Chỉ còn sóng lượn dập dềnh bèo trôi
Thầm thì giọt nắng mồ côi
Khuyấy tràn nơi vẫn lặng rơi tiếng buồn
Mái chèo xa...ngược cô thôn
Bờ xơ xác cỏ , hoàng hôn phủ chùng
Quán mưa có kẻ bồn chồn
Vò nhăn nếp áo,nén dồn trầm tư
Không gian vẻn vẹn một từ
Hẹn mưa ngày ấy ... bây chừ đã xa
BÙI THỊ KIM HƯỜNG
Đăng trên thi san HƯƠNG ĐẤT VIỆT tập 13 trang 208
đ/c : số nhà ... Đường Lê Lợi - Phường Phước Hội Thị xã : Lagi - Bình Thuận

THÁNG TƯ NĂM ẤY …1975
Cuối thắng 3 và tháng 4 năm 1975 – Sư đoàn bộ sư đoàn 8 của chúng tôi đóng quân giã ngoại tai ấp Mỹ Trinh- xã Mỹ Thiện –Tỉnh Định tường ( Tiền Giang) để học tập về chiến dịch Hồ Chí Minh …và Quan hệ với nhân dân khi tiếp xúc
Nhiệm vụ là rất nặng nề :
BỐ ĐI BƯỚC NỮA ĐÂY!
Mẹ bệnh nặng rồi mất.
Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì:
“ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”.
Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu.
Vậy mà bố lo được.
Đi làm về, Bố lo nấu ăn, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa trong lúc các con làm bài. Cuối tuần, Bố đi chợ và làm sẵn vài món ăn để vào tủ lạnh. Bố không còn thời giờ để uống cà phê với bạn bè của Bố nữa.
Có người hỏi Bố bao giờ đi thêm bước nữa, Bố chỉ cười:
"Đợi các con nó xong đại học đã."
Rồi lần lượt Cúc và Lan xong cử nhân, có chồng ra ở riêng. Khi thằng Út tốt nghiệp đại học, Bố gọi các con về làm mâm cơm cúng Mẹ. Lúc nầy mới thấy Bố khóc, nước mắt ràn rụa rồi ôm ngực ho rũ rượi …
Bệnh viện bó tay.
Xe đưa Bố về nhà. Bố lặng lẽ vẫy các con đến gần, thì thào:
"Bố sắp đi thêm bước nữa đây, Bố đi về với Mẹ!"
Từ fb Chau Tran Thi Thanh