GIỌT TÀN THU
(Họa bài Cảnh thu của
Ngọc tùng Vân)
Thu tàn lả tả ngọn sầu buông
Buồn đến mà không rõ ngọn nguồn
Suối tóc lượn lờ xuân sót lại
Làn môi phảng phất hạ còn vương
Trăng soi quạnh quẽ mờ khuê các
Lá rụng hắt hưu nét phấn hương
Cô tịch đêm về lòng trống trải
Gửi hồn theo gió tới trăm phương
Quang Thái