
MÙA VU LAN
(Con giờ tóc dẫu muối tiêu
Vẫn chưa đếm hết những điều mẹ thương)
Bài thơ viết cùng mùa Vu lan
Mưa ngâu rơi,ướt nhòe miền ký ức
Bóng mẹ chao nghiêng,thẫm chiều đẫm nước
Hoàng hôn nào tím ngắt núi xa xôi
Con đường mòn nhòe nhoẹt, đơn côi
Mẹ dắt trâu về,khói lam mờ Đồng Cạn
Vạt áo mỏng lập lòe che cơn gió lạnh
Bát cơm nghèo dành dụm mẹ nuôi con
Năm mươi năm rồi xa cách Tân Long
Giờ nhớ lại tất cả hình ảnh mẹ
Cái thời khắc Vu lan tưởng chừng mỏng nhẹ
Bỗng trở thành Kết dính với ngày xưa
Tháng ngày nặng những dông mưa
Con thêm vững bước trong mùa Vu lan
Vũ Quốc Khánh
GẶP EM Ở XUÂN SƠN
Những lối mòn trôi theo phù vân
Em xuống chợ,Gùi mây bồng khăn váy
Cái rứi ran,tự thuở nào cũng vậy
Như thác rừng,lúc ồn ã,lúc vẩn vơ
Cứ chòng chành giữa những ngày thơ
Má bồ quân em đốt lòng thi sỹ
Để câu thơ chẳng yên lời bình dị
Xao xuyến,bồng bềnh,réo rắt nhịp tình yêu
Ước được làm Sà tích (*) để liêu xiêu
Dập dìu cùng em lên cầu thang chín bậc
Chưa cậy cửa,ngủ thăm(**) mà ngây ngất
Câu hát ví nào còn ngọt trên môi
Cũng chỉ là ao ước với lòng thôi
Mà con chữ sao cồn cào đến thế
Những trong trẻo,dâng trào cùng e lệ
Phù vân rừng da diết cả Xuân sơn
(*)Đồ trang sức của con gái Mường
(**)Tục lệ tìm hiểu của thanh niên dân tộc Mường Thanh sơn
Trên công trình XD
Trạm xá Xuân sơn
Vũ Quốc Khánh
Kỹ sư Lâm nghiệp
Hội viện hội VHNT Phú thọ
Chủ nhiệm CLB Thơ VN Chi Nhánh Thanh Sơn