BƯỚC VÀO “XA LỘ TƯ DUY”
Lời muốn nói : Nguyên tiêu năm nay cũng
như mọi năm tôi thường đến Văn Miếu QTG để vui Hội thơ Nguyên tiêu..Buổi sáng
trời lất phất mưa xuân nên các tỉnh và mọi người đến muộn và khai mạc cũng trễ
hơn .tôi cùng một bạn lượn một vòng qua sân trước ( Thơ truyền thống) và sân
sau(Thơ trẻ hiện đại) rồi chiêm ngưỡng tượng các nhà Thơ..các quán thơ,các bức
họa,các bài thơ trên các phướn,các quầy bán sách thơ và văn học,các ông đồ viết
thư pháp vẽ chân dung,các quầy bán hàng lưu niệm …nói chung không có đủ thời
gian để mà xem bởi vì bạn bè quen biết nhau cứ ríu rít mà rất cần được giao lưu
..nhìn ai cũng rạng rỡ mùa xuân .nhất là mấy chị mấy em thôi thì thướt tha thấy
mà thèm…
Thế nhưng chẳng hiểu sao năm nay tôi lại đến với
sân Thơ trẻ..và bị cuốn hút ngay với một bài thơ : “suy nghĩ trên xa lộ tư duy”
nghe thì không êm tai như thơ truyền thống..nhưng thấy hợp với suy nghĩ của tôi
đến thế ..rất tiếc là tôi không có bài thơ ấy để mà suy nghĩ thêm..nhưng có lẽ
trong bộ óc tôi cũng lưu được những ý của nó … Và tôi tin tưởng rằng sau này họ
sẽ làm nên những kỳ tích trong kinh tế và văn hóa nghệ thuật để đất nước ta
không còn là nước nghèo nàn và lạc hậu nữa .tôi hiểu rất sâu sắc rằng “Trông cây
mười năm nhưng trồng người phải trăm năm” chứ chẳng phải có một mảnh bằng hoặc
một việc thành công đã là nhất .. Và sau đây là bài thơ viết trong suy nghĩ miên
man không đầu ..không kết…
THỈNH THOẢNG 1
(Ngẫu hứng nhân velentine)
Anh thỉnh thoảng lại đến em tâm sự
Thỉnh thoảng trời lất phất bụi mưa xuân
Gió thỉnh thoảng khẽ lay cành ru nụ
Thỉnh thoảng hai ta xích lại rất gần
Em thỉnh thoảng nhìn anh cười tươi rói
Gặp mắt nhau thỉnh thoảng má em hồng
Anh thỉnh thoảng định nói lời muốn nói
Lại ra về thỉnh thoảng nhớ bâng khuâng
Trưa thỉnh thoảng một tiếng gà chợt gáy
Mây trên trời thỉnh thoảng dạt về đâu
Trong giấc ngủ thỉnh thoảng mơ người ấy
Hai đứa mình thỉnh thoảng nhớ về nhau
Thỉnh thoảng máy bay gầm rú trên đầu
Buổi trò chuyện thỉnh thoảng đi sơ tán
Thỉnh thoảng gặp đoàn quân mang súng đạn
Vòng ngụy trang thỉnh thoảng bướm vờn theo
Thỉnh thoảng hẹn đi du lịch suối khe
Đêm suy nghỉ thỉnh thoảng yêu nồng cháy
Trăng nhìn họ thỉnh thoảng vờ không thấy
Rồi ngượng ngùng thỉnh thoảng kéo mây che
Thỉnh thoảng hai người lại tản bộ trên đê
Sao thỉnh thoảng đêm về người kia khóc
Anh đi xa thỉnh thoảng thư em đọc
Như bao người thỉnh thoảng họ xa nhau
Thỉnh thoảng đời không suông sẻ tình yêu
Gặp gió xoáy thỉnh thoảng dây diều đứt
Sông chảy thẳng thỉnh thoảng cong đôi khúc
Đổi hướng rồi thỉnh thoảng khóc vì đâu
Thỉnh thoảng thời gian ta thấy trôi mau
Đời bận rộn thỉnh thoảng quên bao chuyện
Nhưng mùa xuân thỉnh thoảng đi lại đến
Cõi tình người thỉnh thoảng nhớ về nhau
TIÊP THEO DƯỚI ĐÂY
Nhè nhẹ không gian lộng gió ngàn
Én về bay lượn báo Xuân sang
Bên song hé nụ bông Mai nở
Ngoài giậu đong đưa cánh bướm vàng
Chúc bạn vần thơ tình thánh thiện
Trao người Điệp thúy nghĩa hòa chan
Nước non đượm thắm màu mơ ước
Đồng vọng muôn phương trỗi điệu đàn
23:48 12 thg 1 2011Công khai0 Lượt xem 1
LỠ
MỘT CHIỀU
Tôi đến thăm em
lỡ một chiều
Đường xa se lạnh gió hiu hiu
Cửa cài lối trước niềm hoang
vắng
Cổng chốt phía sau bặt tiếng tiêu
Mi mắt vấn vương lòng quyến
luyến
Bờ mi bịn rịn dạ thương yêu
Hoàng hôn bóng ngả vườn loang
tím
Tĩnh lặng không gian một cánh diều
Em chợt đến nhẹ nhàng như cánh lá
Như bình minh làm ấm mảnh vai gầy
Mắt em nhìn thăm thẳm trời thơ mộng
Để cho ta muốn làm một áng mây
Em chợt đến hồn nhiên như cánh én
Nhả mùa xuân xuống vầng trán tóc mây
Ta quên mất mùa vui đang tràn đến
Cứ cầm hoài ảo vọng mãi trên tay
Em chợt đến diụ dàng như nắng sớm
Cho vườn hoang cây nẩy lá đâm chồi
Ta mê mải hóa thành con bướm lượn
Cứ chập chờn đôi cánh giữa chiều rơi
Em chợt đến phù du như bóng xế
Ta bàng hoàng như thức giữa cơn mơ
Em có để chút hương gì không thế
Mà thoảng thơm lan tỏa khắp bốn mùa
Em chợt đi vô tình như gió mỏng
Trái hồng nhan lại chín rụng đầu vườn
Ta vẫn mãi giữ mảnh vườn mơ mộng
Nhặt suốt đời vẫn chẳng hết mùi hương
117-NGẪU HỨNG
1
Jan 5, 2011 11:06 PMPublicPageviews 1 1

XIN ĐỪNG
Vận trời ai nấy riêng mang
Tình đi,tình đến,cháy vàng tình thân
Tình đời còn lắm dối gian
Đa đoan khép cửa ái ân - Chết tình !
Thì ai cũng biết thương mình
Hãy yêu mà sống cho mình chứ ai ?
Một này-một nữa là hai
Tuy hai mà một vui vầy tình duyên
Bên sông lữ khách chờ thuyền
Xin đừng gác mái neo thuyền - tình xa
VÔ ĐỀ
Chiều tà bỏ lại phấn hương
Vướng lên sợi nắng cuối đường em qua
Ngỡ ngàng ta gọi nhầm ta
Cứ như cái thuở mẹ cha mới về
Nợ nhau một nửa lời thề
Mà ta phải chịu vụng về từ em
Nghiêng lòng giấc mỏi đêm đêm
Gọi nhau nhưng sợ trước thềm trăng tan
Chút tình em mới trao sang
Thắp trong ta mộng huy hoàng xưa sau
Bàn tay nào của nhiệm màu
Bàn tay nào của trong nhau mới vừa
HƯƠNG XƯA
Theo con suối nhỏ lên rừng
Tìm hương phong nhụy-ướp vầng trăng thu
Nào hay bỗng chốc sương mù
Đục mờ ảo ảnh , gió ru chân đồi
Bước đi một bóng đơn côi
Qua ghềnh đá dựng - qua đồi tịch liêu
Rì rào vọng tiếng chuông chiều
Nghe như trong gió lời "Yêu Diễm tình"
Đưa tay gỡ đóa Lan Trinh
Chợt bàng hoàng thấy tim mình nhói đau ..!
Tóc pha sương thấm tình sầu
Ngàn năm duyên - nợ , Tình sầu ...hỡi ơi
Hoàng hôn ai lỡ dối lời
Đâu còn cái tuổi đôi mươi xuân thì
 |
| Từ phải qua : Thái-Vượng-Liêm-Tính-Sơn |
ĐỒNG ĐỘI
(Một thời Tây Nam bộ )
Đồng bằng Nam bộ ! Đã đây rồi
Với tôi mới lạ quá đi thôi
Mênh mông đồng ruộng kênh chằng chịt
Một màu xanh thẳm đến chân trời
Kênh Nguyễn văn Tiếp nước trong xanh
Chảy qua ba tỉnh * thật yên bình
Đồng bằng trù phú …thành hoang hóa
Lòng càng căm ghét cuộc chiến tranh
Cầu khỉ ! chống ghe ! tôi chẳng quen
May mà chỉ dẫn …có mấy em
Cho nên nhanh chóng tôi thành thạo
Lâu ngày không chống lại thấy thèm
Đồng đội của tôi chẳng khác dân
Chan hòa..bình dị thật dễ gần
Nghĩa tình-cư sử hơn ruột thịt
Khó khăn …sống chết chẳng phân vân
Một năm chưa bén lại chia tay
Sang vùng nam lộ * ác liệt đây
Bạn bè chẳng biết còn gặp lại
Bùi ngùi…quyến luyến phút giây này
May quá giờ đây như chiêm bao
Bốn chàng chiến hữu của thuở nào
Thái-Sơn-Liêm-Tính còn sống sót
Hội tụ hàng năm thật đẹp sao
Lời muốn nói : Năm
1972 tôi được điều động vào nội đô Sài gòn làm nhiệm vụ với đầy đủ giấy tờ hợp
pháp… ngủ nghỉ thì chủ yếu ở khách sạn Thái Bình hoặc Vạn Lợi trên đường Phạm
ngũ Lão (Quận nhất) nhưng làm việc thì chủ yếu là bên Phú Nhuận trên đường Võ
duy Nghi (Từ Hai bà Trưng qua cầu Kiệu là đường đó nay không biết gọi là đường
gì) tôi có quen một cô gái quê ở TX Phan Thiết nhưng ở với gì ruột trong hẻm Cô
Bắc để học Đại học.. chúng tôi rất mến nhau và thường gặp nhau nên yêu thầm nhớ
trộm mà tôi không bao giờ dám nói điều đó(Bởi nhiệm vụ của tôi là không được
yêu) tôi biết cô cũng rất yêu tôi
Làm nhiệm vụ
suông sẻ được 4 tháng 5 ngày thì bỗng cô nói với tôi là : “Anh có phải là Cộng
sản hình như có người theo dõi anh đấy”…Nhưng tôi rất bình tĩnh trả lời …và cô
không thể nào nghi được..Quả thật ngay chiều ngày hôm sau có người đến đón và
đưa tôi bằng xe Jeep quân sự về hướng miến tây (Điềm Hy của Huyện Cai Lậy) rối
đêm hôm đó lại có người đưa tôi lội bộ băng kênh vượt qua cánh đồng toàn là
Đưng..Năng..bàng.. hoang dã đến khu vực chùa Phật đá trên kênh Nguyễn Văn Tiếp
vậy là tôi an toàn trở về chiến khu …thế là không gặp được cô nữa …
Mãi đến sau
ngày chiến thắng 30-4-1975 tôi trở lại Sài gòn rồi Phan Thiết tìm và gặp lại cô
lúc này cô đã ra trường và đi dạy học…Khi gặp nhau trước mặt rất đông người
nhưng cả hai cùng vươn tới ôm choàng lấy nhau ..tôi thì nghẹn ngào ..cô thì nức
nở nước mắt ngắn dài mừng cho tôi còn sống..ngay chiều hôm đó tôi nói lời yêu
với cô.. tối hôm đó tôi nói với ông bà nội và mẹ cô và một số người khác mà tôi
không nhớ là ai…Tất cả đều vun vào cho lứa đôi…Nhưng sáng hôm sau trong lúc tâm
sự cô nói với tôi rằng…cô cũng đã hứa hôn với một người (nhưng chưa báo với hai
gia đình)..vậy là tôi lại băn khoăn..và nói với cô là để cho tôi gặp người
đó..tôi đã đặt ra nhiều giả thiết với cô ..cuối cùng cô đồng ý và hẹn người đó
đến..ba chúng tôi gặp nhau..tôi vui vẻ cởi mở và chủ động mọi vấn đề ..sau khi
người đó nói :”Định rằng cuối năm sẽ làm lẽ ăn hỏi…. Nhưng không sao…anh chị cứ
tiếp tục…” phân bua một hồi rồi tôi đứng lên ..xin lỗi…bắt tay hai người và chúc
họ hạnh phúc ..tôi cũng nói lại với ông bà nội và mẹ cô như vậy rồi tạm
biệt
AI THẢ ĐƯỜNG
TƠ
Ai thả đường tơ động bóng chiều
Vướng lòng thi khách mộng hoang
liêu
Cửa không sao nhốt hồn thơ lạnh
Bến giác chừng neo dạ hẩm hưu
Mõ
sớm chờn vờn câu xướng họa
Đèn khuya hưu hắt giọt buồn hiu
Giữa bờ mê tỉnh
hư vào thực
Khắc khoải đường tơ trỗi dặt dìu
MÙA ĐÔNG KHÔNG
LẠNH(Ngẫu
hứng tặng QT&HT)
Bạn chưa
muốn viết thơ về mùa đông
Bởi lá vàng vẫn nhẹ nhàng rơi trước cửa
Kỷ niệm
xưa lại ùa về thắp lửa
Của một thời đôi lứa đã giao thăm
Rồi hai mùa
chẳng ai thức cùng trăng
Để buồn thiu nghe thời gian nhịp bước
Đạo hay đời
có những điều ràng buộc
Khiến Sâm Thương có khoảng cách mù xa
Đông lại
về-mùa đông cũ đã qua
Mùa đông không lạnh nhưng đầy nghiệt ngã
Để chia lìa
hai mảnh đời thành xa lạ
Bản tình ca là lời tiễn cuối cùng
Mây trên
trời bay lượn giữa không trung
Gió trái mùa thổi qua miền hưu hắt
Vì
thương quá nên bạn lơi thắt chặt
Sợ đường chiều lạc bước giữa chơi
vơi
Tưởng chơi vơi ! nhưng lại chẳng chơi vơi
Mùa đông không lạnh đang
là điều có thật
Bạn sẽ mở then cài đêm thạch thất
Để sánh vai xây dựng đẹp
tương lai
TA VÀ EM