Lời muốn nói : Năm
1972 tôi được điều động vào nội đô Sài gòn làm nhiệm vụ với đầy đủ giấy tờ hợp
pháp… ngủ nghỉ thì chủ yếu ở khách sạn Thái Bình hoặc Vạn Lợi trên đường Phạm
ngũ Lão (Quận nhất) nhưng làm việc thì chủ yếu là bên Phú Nhuận trên đường Võ
duy Nghi (Từ Hai bà Trưng qua cầu Kiệu là đường đó nay không biết gọi là đường
gì) tôi có quen một cô gái quê ở TX Phan Thiết nhưng ở với gì ruột trong hẻm Cô
Bắc để học Đại học.. chúng tôi rất mến nhau và thường gặp nhau nên yêu thầm nhớ
trộm mà tôi không bao giờ dám nói điều đó(Bởi nhiệm vụ của tôi là không được
yêu) tôi biết cô cũng rất yêu tôi
Làm nhiệm vụ
suông sẻ được 4 tháng 5 ngày thì bỗng cô nói với tôi là : “Anh có phải là Cộng
sản hình như có người theo dõi anh đấy”…Nhưng tôi rất bình tĩnh trả lời …và cô
không thể nào nghi được..Quả thật ngay chiều ngày hôm sau có người đến đón và
đưa tôi bằng xe Jeep quân sự về hướng miến tây (Điềm Hy của Huyện Cai Lậy) rối
đêm hôm đó lại có người đưa tôi lội bộ băng kênh vượt qua cánh đồng toàn là
Đưng..Năng..bàng.. hoang dã đến khu vực chùa Phật đá trên kênh Nguyễn Văn Tiếp
vậy là tôi an toàn trở về chiến khu …thế là không gặp được cô nữa …
Mãi đến sau
ngày chiến thắng 30-4-1975 tôi trở lại Sài gòn rồi Phan Thiết tìm và gặp lại cô
lúc này cô đã ra trường và đi dạy học…Khi gặp nhau trước mặt rất đông người
nhưng cả hai cùng vươn tới ôm choàng lấy nhau ..tôi thì nghẹn ngào ..cô thì nức
nở nước mắt ngắn dài mừng cho tôi còn sống..ngay chiều hôm đó tôi nói lời yêu
với cô.. tối hôm đó tôi nói với ông bà nội và mẹ cô và một số người khác mà tôi
không nhớ là ai…Tất cả đều vun vào cho lứa đôi…Nhưng sáng hôm sau trong lúc tâm
sự cô nói với tôi rằng…cô cũng đã hứa hôn với một người (nhưng chưa báo với hai
gia đình)..vậy là tôi lại băn khoăn..và nói với cô là để cho tôi gặp người
đó..tôi đã đặt ra nhiều giả thiết với cô ..cuối cùng cô đồng ý và hẹn người đó
đến..ba chúng tôi gặp nhau..tôi vui vẻ cởi mở và chủ động mọi vấn đề ..sau khi
người đó nói :”Định rằng cuối năm sẽ làm lẽ ăn hỏi…. Nhưng không sao…anh chị cứ
tiếp tục…” phân bua một hồi rồi tôi đứng lên ..xin lỗi…bắt tay hai người và chúc
họ hạnh phúc ..tôi cũng nói lại với ông bà nội và mẹ cô như vậy rồi tạm
biệt
AI THẢ ĐƯỜNG
TƠ
Ai thả đường tơ động bóng chiều
Vướng lòng thi khách mộng hoang
liêu
Cửa không sao nhốt hồn thơ lạnh
Bến giác chừng neo dạ hẩm hưu
Mõ
sớm chờn vờn câu xướng họa
Đèn khuya hưu hắt giọt buồn hiu
Giữa bờ mê tỉnh
hư vào thực
Khắc khoải đường tơ trỗi dặt dìu
MÙA ĐÔNG KHÔNG
LẠNH(Ngẫu
hứng tặng QT&HT)
Bạn chưa
muốn viết thơ về mùa đông
Bởi lá vàng vẫn nhẹ nhàng rơi trước cửa
Kỷ niệm
xưa lại ùa về thắp lửa
Của một thời đôi lứa đã giao thăm
Rồi hai mùa
chẳng ai thức cùng trăng
Để buồn thiu nghe thời gian nhịp bước
Đạo hay đời
có những điều ràng buộc
Khiến Sâm Thương có khoảng cách mù xa
Đông lại
về-mùa đông cũ đã qua
Mùa đông không lạnh nhưng đầy nghiệt ngã
Để chia lìa
hai mảnh đời thành xa lạ
Bản tình ca là lời tiễn cuối cùng
Mây trên
trời bay lượn giữa không trung
Gió trái mùa thổi qua miền hưu hắt
Vì
thương quá nên bạn lơi thắt chặt
Sợ đường chiều lạc bước giữa chơi
vơi
Tưởng chơi vơi ! nhưng lại chẳng chơi vơi
Mùa đông không lạnh đang
là điều có thật
Bạn sẽ mở then cài đêm thạch thất
Để sánh vai xây dựng đẹp
tương lai
TA VÀ EM

SINH NHẬT CHÁU NỘI Quang Minh
TRÒN 5 TUỔI (02-12-2110)
Cháu nội tôi hôm nay tròn 5 tuổi
Cả nhà vui và phấn khởi đón mừng
Năm năm trời nuôi dạy với chờ mong
Điểm giao thời khắc ghi nhiều điều tốt
Tuổi thứ sáu cháu sẽ vào lớp một
Lớp đầu tiên mở trang mới của đời
Cha mẹ cháu đã chuẩn bị kỹ rồi
Trường và lớp sẽ đúng như sở thích
Không nhàm chán kiểu thi đua thành tích
Không học thêm-không hình thức lỗi thời
Học và hành…chất lượng lại thảnh thơi
Chẳng dại gì chấp hành theo phân tuyến
Ngày hôm nay…lo và vui hòa quy
Nội và ngoại lại hội tụ chúc mừng
“Cháu cám ơn và hứa chẳng phụ công
Để ông bà cha mẹ cô chú vui mãi mãi”
Ông lớn tuổi nhưng cháu còn thơ dại
Bởi tuổi xuân ông để lại chiến trường
Có bao giờ trọn vẹn nghĩa yêu thương
Nên nhắc nhở phải chăm lo cho cháu
Ai chẳng có một thời kỳ thơ ấu
Cha mẹ lo vất vả đủ mọi đường
Giầu hay nghèo đều trọn vẹn yêu thương
Để cho con bước vào đời thuận lợi
Tương lai sáng phía trước đang vẫy gọi
Lớp của cháu sẽ vật đổi sao dời
Xóa tan đi hệ tư tưởng lỗi thời
Mà bây giờ vẫn còn đang sai…đúng
Đến lúc đó chắc
ông không còn sống
Nhưng tin rằng cháu sẽ hiểu về ông
Rồi gìn giữ nếp gia phong truyền thống
Để muôn đời rạng rỡ ánh tổ tông
Lời muốn nói : Chị Bùi thị Hợi
sinh năm 1959 Tại Lưu Sơn
- Đô Lương - Nghệ an Được Kết nạp vào Đảng từ những
ngày còn công tác tại địa phươngvà được Tỉnh cử đi thi và học Công
nghệ thông tin ở Nga và đậu Thạc SỹKhi về địa Phương thì chị Tham gia
Quân đội và về Công tác tại Binh Chủng Thông tin (BTL-TT) năm 1991 chị
được phân nhà tại Tập Thể T579 BTL-TT thuộc phường Ô chợ Dừa ..Nơi có
giá đất 250 Triệu/1 mét rất nhiều người Không tiền xây nhà nên phải bán đi
để rồi mua 2 - 3 nhà nơi khác - còn chị thì cố gắng xây nhà mới ..nhà mới xong và
đã cho thuê tầng trệt 20triệu/tháng.. thì chị Đổ bệnh ..đi khám thì là ung
thư phổi giai đoạn cuối và từ giã cõi đờingày 20-11-2010 (đúng sau 2 tháng
đi khám) Chị đã về Hưu và rất tích cực tham gia công tác địa phương.. và ngayd 30-11-2010 thì chị đã trút hơi thở cuối cùng
Tôi
thì cũng mới mua đất phân Lô tại đây 4-98 và về ở là hàng xóm của chị ...Đối
nhân xử thế của chị thật tuyệt vời..được mọi người yêu mến..chị mất đi thực
sự là thiệt thòi cho chúng tôi..Thương tiếc chị nhiều ..Đốt nén tâm hương tiễn
đưa chị về với tiên tổ
Trường
Thương Nghiệp TW
(Nay Trường Đại Học Thương Mại)
Lơi muốn nói : Thời học trò của tôi thì
đã qua từ lâu ..Hôm nay là 20-11 là ngày nhà giáo VN..nên suy nghĩ về nghành
giáo dục và các thầy cô một thời xa xưa lại hiên lên trong tâm trí của tôi
..
- Ông nội của tôi và Cha tôi đều làm nghề
dạy chữ nho và làm thuốc Bắc ..nhưng cho đến ngày nay con hoặc cháu các học trò
của ông cha tôi thời đó số ít còn có liên hệ cứ đến dịp tết nguyên đán..là lại
đến nhà tôi gửi lễ để thắp hương cúng các cụ ..tuy lễ rất đơn giản nhưng tôi suy
nghĩ và rất trân trọng…Thật đáng quý
- Với
tôi sinh ra và lớn lên trong thời kỳ chiến tranh loạn lạc nhưng vẫn được cha mẹ
lo cho tôi ăn học ở mức tốt nhất thời bấy giờ .. tôi được cha mẹ dạy học chữ nho
và chữ Quốc ngữ tai gia các lớp năm ..lớp tư..lớp ba từ rất sớm ..mãi đến năm
học lớp nhì mới đến trường và nhỏ hơn các bạn cùng lớp đến 2 – 3 tuổi và cứ thế
mỗi năm lên mỗi lớp ..
- Đến khi vào Đại học tôi cũng thật
may mắn học khoá 1 (hệ Đại học)của trường Thương nghệp TW (Nay Đại Học Thương
Mại HN) và ra công tác trong nghành..Rồi chiến tranh chống mỹ CN xảy ra ác liệt
tôi phải rời nhiệm sở và vào phục vụ trong QĐ - sau 23 năm Quân ngũ tôi lại
chuyển nghành về Cơ quan (Sở TM Hà nội) và lại được cử đi thi và vào học tiếp
tại Trường Hành chính (Nay là Học Viện Hành chính QG )- trong thời gian này tôi
lại tranh thủ học thêm Tại chức tại Trường Kinh tế Quốc dân... Ngoài ra lại còn
học các khóa ngắn ngày ..tập huấn chẳng thể nhớ hết … ôi học ..học nữa học mãi
và cho đến bây giờ rất nhiều điều cũng cần phải học …chắc chắn rồi tôi vẫn sẽ
tiếp tục học .. Và chính vì vậy đã từ lâu tôi thực sự quý mến các thầy cô và đội
ngũ CBCNV làm công tác trong nghành giáo dục :
+ Phi
Nông bất ổn
+ Phi Công bất
phú
+ Phi Thương bất
hoạt
+ Phi Tri bất hưng
-
Nhân dịp này xin chúc các thầy cô luôn vui khỏe …hoàn thành xuất sắc
nhiệm vụ vinh quang và cao cả mà người đời đã tôn vinh “Tôn sư trọng
Đạo”
MÙA THU
(Thơ xướng họa)
Lời
muốn nói : Tháng 9 vừa qua tôi có đợt đi dài ngày trên xe nên có mượn một tập
thơ Hương Đất Việt của bạn mang theo để đọc cho đỡ lãng phí thời gian…trong tập
này có hơn một ngàn bài thơ của 988 tác giả khắp cả nước rất nhiều bài kiểu như
viết nghiệp dư cho vui ..nhưng cũng không ít bài có chất lượng..mà lại có ghi
đầy đủ địa chỉ ..số điện thoại liên lạc và hình ảnh của tác giả…thậm chí sau khi
đọc xong tôi thử liên lạc bằng điện thoại và nói chuyện trực tiếp với vài tác
giả …thấy cũng hay hay nên tôi có họa một vài bài sau đây là một bài tôi đã họa
:
105-ĐÊM
QUÊ HƯƠNG
.
ĐÊM HOÀN HƯƠNG
Lời muốn nói: Quê Hương của mình thì cách xa trung Tâm
TP có 18 km nên chẳng mấy khi ngủ qua đêm tai quê …Nhưng vừa rồi có việc Phải
nghỉ lại để cho thuận tiện công việc....Nếu như ở nhà thì nằm xuống một chút là
ngủ được liền…Nhưng đêm nay cứ thao thức mãi…Nghĩ vẩn vơ hết chuyện này đến
chuyện khác..một loạt những ký ức từ thuở nảo thuở nào lại lần lượt mở ra …và
thế là một bài thơ ngẫu hứng ra đời..đọc đi đọc lại thấy không đâu vào đâu..định
bỏ đi..một hôm đọc cho một cô bạn nghe..tưởng cô ấy chê ..té ra không lại còn
khen ..được đấy..thôi thì viết như vậy là thật ..kệ nó ..có phải nhà thơ đâu mà
sợ …Và đây là bài thơ ;
TIẾNG NGUYỆT CẦM( Viết về HA) Lời muồn nói : Thực
ra tôi cũng chưa tường tận hiểu biết về Nguyệt cầm lắmnhưng tôi lại rất
thích nghe giai điệu của nó thậm chí còn quý mến những ngườibiết chơi Huyền
cầm.........bởi tôi nghĩ những người biết chơi HC phải là những người diụ hiền ..biết
thông cảm.....Khi viết bài này tôi cũng đã vào Mạng để xemchi tiết của nó ...để
hiểu về HC...thật tuyệt......Nhưng không tôi chẳng dám viết vềcông năng của nó
....mà chỉ dám viết như một người thưởng thức "tiếng" của nó(để viết về mói tình của một người
bạn HA)
Đêm Hà Nội ngày đầu của đại
lễ
Một biển người hội tụ tại Hồ Gươm
Người với người tràn ngập các ngả
đường
Nhích từng bước để đến nợi dự hội
Ai cũng vậy rộn niềm vui phơi
phới
Chờ Pháo hoa và ánh sáng La ze
Như chờ đợi niếm tin chẳng phai
nhòe
Đến với họ với tương lai tươi sáng
Tiếng bùng bùng phát ra từ họng
súng
Pháo hoa bung xanh đỏ khắp một vùng
Tưởng Vua Lý ra lệnh trống xuất
quân
Đuổi lũ quân xâm lăng từ phương bắc
Một ngàn năm dịp này là vui
nhất
Ôi khoảnh khắc chẳng ai muốn bỏ qua
Từ trẻ em cho tới các cụ
già
Lòng hồ hởi về Hồ Gươm choáng ngợp
Có chương trình nghệ thuật hay
…tổng hợp
Trình diễn áo dài…thơ…nhạc…dân ca
Đặng Thái Sơn tay vuốt phím
mượt mà
Với nội dung hòa nhập sâu quốc tế
Chương trình hội đêm nay chỉ
có thế
Nhưng trong lòng ai cũng rộn niềm vui
Xua tan đi những buồn tủi bùi
ngùi
Ngẩng cao đấu cho tương lại phía trước …
Những Hình Ảnh do KH và cô con gái
KH chụpĐêm
1-10-2010
RẤT TIẾC LÀ CHUYỂN TUWQF YAHOO QUA NAY KHG XEM ĐƯỢC PHẢI XÓA ,.. BUỒN
Lời muốn nói : Tôi chưa bao giờ đi xem trực
tiếp các lễ hội và bắn pháo hoa ở HàNội …và thường ở nhà xem trên truyền hình
trực tiếp hoặc lân sân thượng để xem và chụp ảnh ..Nhưng lần này Đại lễ 1000 năm
Thăng long –Hà Nội ..tôi thấy việc chuẩn bị rất chu đáo của các cấp …và hiểu
được đây là đại lễ chưa từng có từ trước đến nay của Hà Nội nên lội bộ ra Bờ Hồ
để thưởng trực tiếp không khí này …Đúng là rất hoành tráng ..phố phường rực
rỡ…sạch…đẹp …Nhưng đông quá thậm chí rất khó di chuyển trong cái biển người
này…và cuối cùng cố tìm đường thoát ra đường Hai Bà trưng để về sớm …sau khi đã
chụp được một số hình ảnh và có một số suy nghĩ sau đây :