Cầm hương hai chữ “Thi nhân”
Mà dan díu nợ vào thân một đời
Mang thơ tình buộc trăng rơi
Gió vò,mây vẩn … xót lời cỏ hoa !
Đò chiều chìm giữa sương sa
Cắm sào bến đợi sóng va lệch trời
Tác tao ngụm lặn bể đời
Dễ gì thấu đáy dạ người nông sâu
Núi treo thác đổ bạc đầu
Nước xanh hồn biển,nguồn đau mưa ngàn !
Phận bèo quen với hợp tan
Quản chi suối lũ,mưa tràn,bão giông!
Mắt buồn héo nắng chiều mong
Ngày vơi lỡ dở cải vồng rụng hoa
Mưa rơi ướt mảnh trăng tà
Thấm vào mộng giấc mơ xa…chạnh niềm
Gió lòng thổi rỗng chân đêm
Cỏ hoa vỡ giấc trăng mền bờ say
Sương khuya rơi lạnh phía này
Phía kia… mây ấm trăng đầy cõi thơ
Trăng ơi ! Sao lỡ hững hờ
Để cho bến đợi-người chỡ… hỡi đêm
Hiệu trưởng trường ……Sơn tây
Hội Viên Hội VHNT Hà Nội



